Lompat ke konten Lompat ke sidebar Lompat ke footer

Widget HTML #1

Tôi nghẹn ngào khi chồng nói 'anh đang nuôi em'

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là gánh nặng, thế mà giờ, tôi lại thấy mình đúng là như vậy.

Sau khi sinh con đầu lòng, tôi quyết định nghỉ việc để chăm sóc gia đình. Từ đó đến nay, tôi không còn đi làm nữa, chỉ quanh quẩn trong nhà với những tiếng cười và tiếng khóc của con cái. Chồng tôi đi làm mỗi ngày, còn tôi đảm nhận toàn bộ công việc nhà. Mỗi tối anh về, cơm nước đã sẵn sàng, con đã tắm rửa xong, nhà cửa sạch sẽ gọn gàng. Tôi luôn nghĩ rằng, cuộc sống như thế này là trọn vẹn. Nhưng rồi, những câu nói kiểu như: "Anh đi làm cực khổ nuôi em đấy", "Em tiêu gì nhanh hết tiền thế", "Không đi làm nên tiêu tiền không tiếc tay",... bắt đầu xuất hiện trong những lần cãi vã.

Ban đầu, tôi không để ý nhiều, nhưng dần dần, những lời nói ấy trở thành thói quen. Chồng tôi không mắng mỏ hay xúc phạm tôi, chỉ nói với giọng bực dọc, như thể đang nhắc nhở. Nhưng chính sự nhắc nhở đó khiến tôi tổn thương sâu sắc. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là gánh nặng, thế mà giờ đây, tôi lại cảm thấy mình đúng là như vậy.

Từ đó, tôi bắt đầu suy nghĩ đến việc đi làm lại. May mắn thay, tôi vẫn giữ được một số mối quan hệ cũ và có thể học lại nhanh chóng. Sau vài tuần nộp hồ sơ, tôi được nhận vào một công ty nhỏ. Công việc không quá áp lực, lương cũng tạm ổn, nhưng tôi phải đi làm và về đúng giờ để chấm công.

Khi tôi báo tin với chồng, anh im lặng rất lâu. Rồi anh nói: "Hay em ở nhà thêm thời gian nữa. Con hay ốm, đi học lại bệnh. Cả hai vợ chồng đều làm, không ai đón con đúng giờ được. Tiền em làm ra cũng chẳng bù nổi tiền thuê người trông". Tôi không nói gì. Anh nói không sai. Bé thứ hai thật sự yếu, thường xuyên phải nghỉ học. Còn tôi, cũng sợ cảnh con nằm sốt mà không ai bên cạnh.

Nhưng mỗi lần anh ném câu "Anh đang nuôi em" vào mặt mình, tôi nghẹn lại. Tôi nên làm sao mới phải đây?

Có lẽ, tôi cần tìm cách cân bằng giữa công việc và gia đình. Có thể nhờ sự giúp đỡ từ người thân hoặc tìm một giải pháp phù hợp hơn. Nhưng điều quan trọng nhất là tôi cần được tôn trọng và hiểu rõ giá trị của mình.

Tôi không muốn trở thành gánh nặng cho ai, nhưng cũng không muốn bị coi là người phụ thuộc. Cuộc sống của tôi không chỉ xoay quanh bữa cơm và con cái. Tôi cũng có ước mơ, có khát vọng riêng.

Chỉ mong một ngày nào đó, chồng tôi có thể nhìn tôi với ánh mắt khác, không phải là sự trách móc hay bất mãn, mà là sự đồng hành và chia sẻ.

Thu Cúc