Lompat ke konten Lompat ke sidebar Lompat ke footer

Widget HTML #1

Chồng không phải con rể tốt

Câu chuyện về người phụ nữ đang mang thai và sự vô tâm của chồng

Trong cuộc sống, có những lúc chúng ta phải đối mặt với những cảm xúc đau đớn mà không thể nói ra. Đối với Quỳnh Châu, một người phụ nữ đang mang thai, cô đã trải qua những ngày tháng đầy khó khăn khi phải chịu đựng sự vô tâm từ người chồng mà cô từng tin tưởng.

Có lẽ điều khiến người phụ nữ tổn thương nhất không phải là nghèo khó, mà chính là sự lạnh lùng và vô tâm từ người mình yêu thương. Trong hoàn cảnh hiện tại, sức khỏe của Quỳnh Châu yếu đi do mang thai, cô buộc phải nghỉ làm. Từ đó, cô cảm thấy như mất đi một phần giá trị trong mắt chồng. Trước đây, dù thu nhập không cao, cô vẫn cố gắng gửi một phần tiền về cho mẹ. Tuy nhiên, kể từ khi không còn thu nhập, mọi thứ dường như thay đổi.

Chồng biết rằng Quỳnh Châu không còn tiền để gửi về cho mẹ, nhưng anh ấy lại chẳng bao giờ hỏi thăm hay động viên. Trong khi đó, tiền trong nhà vẫn được gửi đều đặn cho bố mẹ và chị gái của anh. Dù gia đình đang nợ nần, dù Quỳnh Châu đang mang nặng đẻ đau, từng đồng từng cắc đều phải chắt chiu. Điều này khiến cô cảm thấy bất công và đau lòng.

Quỳnh Châu không phải là người ích kỷ. Cô hiểu rõ bổn phận làm dâu và biết rằng cha mẹ chồng cũng cần được chăm sóc. Tuy nhiên, tại sao lại có sự bất công đến vậy? Ngoại cũng là mẹ, là người đã sinh ra và nuôi cô khôn lớn. Vậy tại sao chỉ vì là "nhà ngoại" mà không được quan tâm? Tại sao người phụ nữ khi đã lấy chồng rồi lại bị xem nhẹ?

Mỗi lần nghĩ đến mẹ bệnh tật và thiếu thốn thuốc men, lòng Quỳnh Châu đau thắt. Cô muốn gửi chút tiền về nhưng không có khả năng. Cô muốn nhờ chồng giúp đỡ nhưng lại ngại ngùng. Khi nói ra, chồng cô chỉ đáp lại bằng câu "nhà mình còn nợ, lo gì cho nhà ngoại". Những lời nói ấy khiến cô đau lòng đến tận đáy tim.

Quỳnh Châu không cần nhiều, chỉ mong chồng có một chút tình người và đạo nghĩa. Cô hy vọng anh hiểu rằng người vợ của anh cũng có cha mẹ, có nơi để thương yêu và lo lắng. Trong lúc cô yếu ớt, chỉ cần một chút sẻ chia, cô cũng đủ ấm lòng. Tuy nhiên, chồng cô lại lạnh lùng và thờ ơ, như thể mọi điều liên quan đến "nhà ngoại" đều không quan trọng.

Giờ đây, Quỳnh Châu chỉ biết im lặng và khóc, nuốt nỗi buồn vào trong. Cô thương mẹ, thương chính mình – một người phụ nữ đang mang thai mà vẫn phải chịu đựng sự vô tâm từ người chồng đầu gối tay ấp. Cô không cần anh phải chu cấp cho mẹ, chỉ mong anh có một chút tình người, một chút đạo nghĩa để cô còn tin rằng mình không chọn sai người.