Mẹ nói 'vô phúc mới có con gái không lấy chồng' khi tôi từ chối kết hôn
Những nỗi lo và suy nghĩ của một người phụ nữ 26 tuổi
Tôi là một cô gái 26 tuổi, hiện đang làm việc trong môi trường văn phòng ổn định. Gia đình tôi không có gì vướng bận, nhưng từ lâu tôi đã luôn có suy nghĩ rằng mình không muốn lấy chồng và sinh con. Tôi sợ đau, sợ xấu, sợ gặp phải một người chồng vô tâm, ngoại tình, rồi dẫn đến cơ thể xồ xề, tâm lý mệt mỏi và trầm cảm.
Tôi từng trải qua một giai đoạn trầm cảm nhẹ, nên những suy nghĩ này càng khiến tôi lo lắng hơn. Tôi đã mạnh dạn chia sẻ với mẹ về điều này vì mẹ thường xuyên giới thiệu người khác cho tôi. Tuy nhiên, mẹ chỉ nói: "Nhà nào vô phúc mới có con gái không lấy chồng". Câu nói đó khiến tôi cảm thấy áp lực rất lớn.
Từ nhỏ, tôi đã nghe rất nhiều lời từ mẹ và các chị gái (trên tôi có ba chị). Họ thường nói: "Mày nấu ăn vậy thì nhà chồng trả về gấp", "Phải học nấu ăn để nấu cho chồng con, phải học cách chăm sóc chồng con nữa". Nhiều lần tôi cảm thấy ấm ức vì mình là con gái, nhưng lại bị kỳ vọng quá mức. Trở thành một người phụ nữ tốt dường như khó khăn và mệt mỏi hơn so với việc trở thành một người đàn ông tốt. Đàn ông nhiều khi chỉ cần không vướng vào chuyện phiền toái là đã được coi là tốt rồi.
Hiện tại, áp lực kinh tế không chỉ đè lên vai đàn ông mà còn cả phụ nữ. Nhưng phụ nữ lại phải gánh thêm nhiều việc không tên, như sinh nở, việc nhà, chăm sóc con cái, và cả gia đình chồng. Chúng ta thường là người nhẫn nhịn để giữ cho gia đình yên ổn.
Mẹ và các chị tôi cũng vậy. Sau khi lấy chồng, họ quay cuồng với cuộc sống gia đình nhỏ, và chỉ có thể về nhà mẹ đẻ sau khi hoàn thành công việc nhà chồng. Dù mẹ chồng có đối xử tệ thế nào, họ vẫn cắn răng chịu đựng để con có một gia đình trọn vẹn. Khi mẹ chồng ốm, họ lại phải chăm sóc, dù biết rằng đó là mẹ của chồng mình. Tôi sợ rằng cuộc đời của mình sẽ giống như vậy.
Có lẽ mẹ và chị gái tôi lấy chồng không thực sự hạnh phúc. Thêm vào đó, có một người bạn thân của tôi từng nói: "Tao ước độc thân như mày, tao mệt mỏi rồi". Câu nói đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Giờ đây, mẹ tôi rất gắt gỏng. Tôi biết mẹ thương tôi, nhưng bản thân tôi muốn có thời gian để suy nghĩ, bởi cuộc đời không phải là cái máy để F5 là được. Tôi sợ lấy sai người, sợ giống như các chị tôi, phải gồng mình chịu đựng, lấy lòng người chồng ngoại tình để con có một gia đình. Có những trường hợp, chồng đi cặp với gái dưới 18 tuổi bị kiện, nhưng lại bán cả xe, bán cả đất để hòa giải. Hay như một người bạn tôi, chồng đánh thì vẫn không dám kêu ca vì mẹ nó bảo phải làm sao chồng mới đánh.
Tôi không biết mình nên làm gì nữa. Năm nay tôi chưa về quê vì mỗi lần về, mẹ lại giục và chửi. Nhiều lúc tôi muốn bỏ đi. Liệu tôi có quá bi quan không, hay đang gặp vấn đề tâm lý gì? Mong mọi người chia sẻ cùng tôi.
